Một mùa cuối năm nữa lại sắp đến, cho dù khí trời lúc này rất lạnh, nhưng tất cả mọi người đều hối hả chuẩn bị cho ngày tết. Sự vui sướng đón mừng năm mới tạm thời đẩy lui cái giá rét của trời đông. Rất nhiều người chọn khoảng thời gian này để tổ chức những sự kiện vui mừng, ví dụ như trong trường chúng tôi có tới mấy cô giáo cùng chọn thời điểm này để kết hôn. Mấy ngày nay các cô ấy toàn là nhìn chằm chằm vào tờ lịch bàn, háo hức chờ ngày vui sắp tới.
Nhưng cũng thật kỳ lạ, thời gian này ngoại trừ nhiều đám hỉ thì cũng có rất nhiều đám tang. Có lẽ là do khí hậu quá lạnh, những người thể chất yếu hay những ông già bà cả gần đất xa trời chịu không nổi cái rét cuối năm đều chọn lúc này để ra đi. Hễ bước ra đường là lại gặp những người đeo băng tang trên tay áo, sắc mặt u buồn, trông chẳng có không khí mừng năm mới gì cả.
Thời cổ, người Trung Quốc quan niệm đời người có hai đại hỉ sự, thứ nhất đương nhiên là kết hôn, đó là khi một người tự mình có gia đình riêng, sinh con đẻ cái; nhưng hỉ sự thứ hai chính là khi chết đi, tục gọi là “hồng bạch song hỉ”. Tôi thực sự đến bây giờ vẫn không hiểu người chết đi rồi vì sao lại được coi là đáng mừng? Có phải bởi vì người đó sắp được lên cõi cực lạc hay không? Rốt cuộc thoát khỏi bể khổ nhân gian?
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính, thờ ơ chơi game online,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338822/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.