Một đống suy nghĩ chạy ngang dọc trong đầu, tôi ra sức lắc mạnh đầu, nhớ tới Bạch Dực đã có lần nói, có một số người do chết quá đột ngột nên thậm chí còn không nhận ra là mình đã chết nữa. Vậy chẳng lẽ là tôi đã chết? Không thể nào, rõ ràng lúc nãy thuyền chỉ hơi chòng chành chứ đâu có lật, người chèo thuyền và Bạch Dực đều nhìn thấy tôi mà? Hay là Bạch Dực chính là người chết? Không có khả năng… Tôi nhanh chóng quẳng suy nghĩ này khỏi đầu. Người ta nói quỷ thoại liên thiên[4], mà ba người đi trước chúng tôi đây mặc quần áo phong phanh lại ẩm ướt, hiện tại nghĩ lại bọn họ cũng không giống người sống, rất có thể là do rơi xuống nước chết đuối, vì thế tôi cần gì phải nghe lời bọn họ nói? Thế nhưng nếu bọn họ là quỷ thì lẽ ra Bạch Dực đã phải nhìn thấy họ rồi mới đúng chứ? Sao lần này anh ta không thấy…?
Bạch Dực dường như thấy sắc mặt tôi càng lúc càng tái nhợt đi, vội đưa tay định đỡ tôi, nhưng đúng lúc đó tôi nhìn xuống gấu quần của anh ta, phát hiện hai gấu quần cũng ướt sũng, giấc mộng trên xe lửa hôm qua tự nhiên ập đến, cảm giác quỷ dị khiến đầu tôi choáng váng. Tôi vô thức lùi lại tránh khỏi tay anh ta, run run nói: “Ở đây không chỉ có chúng ta thôi đâu… Còn ba người nữa, bọn họ cũng lên thuyền đến đây cùng với chúng ta mà!”
Tay Bạch Dực ngừng lại, anh ta nhìn tôi trầm mặc một lúc, sau đó mới thong thả nói: “Ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338821/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.