Dây đỏ!
Sợi dây đỏ ấy hãy còn nhỏ máu, ba người còn lại sợ đến run cả chân, họ vừa thét lên vừa lùi về phía sau, nhưng La Ngọc An lại vội chạy về phía trước định chạm tới dây đỏ. Đáng tiếc tay cô lại xuyên qua nó, cô không thể chạm tới sợi dây đỏ ấy được.
Dẫu đã đoán được từ trước nhưng La Ngọc An vẫn không cam tâm, cô quay lại nhìn về phía điện thờ trống rỗng. Nếu vẫn còn dây đỏ, vậy có nghĩa là nhị ca hẳn vẫn ở đây! Cô còn tưởng nhà cổ đã thế này rồi, có lẽ thị tộc Tần đã sa sút, nhị ca cũng đã tiêu tan.
“Chuyện gì vậy? Đại Uy?!”
“Có người chết, có người chết, Đại Uy chết rồi!”
Trong tiếng thét hoảng sợ chói tai không mạch lạc, một bóng hình xuất hiện trong bàn thờ ảm đạm, cái bóng đung đưa, vạt áo dài kéo lê trên mặt đất, thấp thoáng thấp thoáng rồi lại biến mất. Lần này không chỉ ba người kia mà ngay cả La Ngọc An đều nhìn thấy, chưa kể đến chuyện La Ngọc An còn nhìn rõ hơn cả họ nữa.
Ấy là dáng vẻ đáng sợ cô chưa từng thấy bao giờ, bên trong bộ đồ trắng lúc nhúc những hắc khí và dây rợ, ngay cả tóc ngài cũng biến thành thứ gì đó như rắn cứ ngọ nguậy liên hồi, sợi gì đó màu đen chảy ra từ trong bộ đồ trắng, trườn mình lung tung trên mặt đất. Nếu không phải còn được bộ đồ trắng kia bao bọc, thì vật thể vô cùng bất ổn định này gần như không hợp nổi thành hình người.
Ngài chầm chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/1806844/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.