Như thể cô còn nghe thấy giọng nhị ca nói “Được, được, đều được hết.”
Nhặt hai chiếc giao bôi lên, La Ngọc An nghĩ, ý nhị ca là mình làm gì cũng được ư? Nghĩ lại thì từ khi biết ngài, lúc nào ngài cũng nuông chiều cô cả. Ừ, chồng già vợ trẻ nên như vậy cũng phải. Nhưng ngài cứ chiều cô như thế, năm rộng tháng dài cô dễ bị chiều hư lắm.
Nếu con người không kiềm chế dục vọng của mình thì nó sẽ càng ngày càng bành trướng không giới hạn. Nếu nhị ca là người như thế, thì cô đành phải chú ý hơn mới được.
Nhưng mà, cái giao bôi này thú vị thật.
“Em muốn sau này bỏ chức thị nữ đi, có được không ạ?”
“Cạch.” Mặt trái mặt phải, được.
“Em muốn sửa sang lại nhà cổ, được không ạ?”
“Cạch.” Được.
“Em muốn quản lý công ty của thị tộc cũng được sao ạ?”
“Cách.” Được.
Cái gì cũng được luôn hả? La Ngọc An nổi hứng ghẹo Thị Thần, cô nói: “Em muốn đến nơi khác mấy năm một mình.”
“Chan chát.” Không được.
La Ngọc An thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn may, Thị Thần vẫn còn biết nói không, vậy là vẫn có giới hạn, cô yên tâm rồi.
Cô hài lòng cất giao bôi đi, “Em không ra ngoài ở một mình đâu, nhị ca nhớ ra khỏi đây sớm nhé.”
*
Toàn bộ nhà cổ được xây trong rừng, trong sân cũng có cây cối xanh tươi um tùm, Tần Trĩ và Tần Minh Hồi đi song song trên con đường mòn cổ kính, thường thường lại có mấy bông hoa từ đám dây leo vắt vẻo trên cành cây rủ xuống, chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/1806843/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.