La Ngọc An vừa đâm đầu vào “đống chăn” đỏ kia đã bắt đầu thấy hối hận.
Mãi cô mới nhớ cái đống đỏ đỏ này rốt cuộc từ đâu mà ra, cả người chợt cứng ngắc như đá, cứ thế khom lưng nằm yên không dám nhúc nhích.
Điều khiến La Ngọc An lạnh người hơn là, tay và đầu cô hình như đều chạm phải một cơ thể khác trong cái kén đỏ ấy. Cái cảm giác có thứ gì đó lạnh lẽo kề bên da mình quá chân thật, chân thật đến nỗi cô cơ hồ không thở nổi, ngay cả trái tim cũng suýt ngừng đập.
Chẳng chờ đến khi cô tự dọa mình sợ đến chết, tầng mành cuối cùng đã bị kéo ra, ánh mặt trời sáng sủa chiếu sáng khắp nơi.
Hai bà cụ cầm một nén nhang bước vào trong, họ thắp nhang ở tầng phía ngoài cùng, thành kính quỳ xuống, cả hai cúi rạp người xuống đất, dập đầu, giọng điệu vừa lo lắng vừa dè dặt, “Lần này Thị Thần chỉ say ngủ trong thời gian ngắn như vậy, có phải vì chuyện vật tế nên ngài không thể khôi phục hoàn toàn không ạ?”
Sau một lát yên tĩnh, La Ngọc An nghe thấy tiếng nói vang lên rất gần, ngay từ phía đỉnh đầu cô mà thôi.
“Đúng là chưa thể khôi phục được.”
Giọng nói bí ẩn ấy tựa như một dòng suối mát, vừa êm dịu vừa chậm rãi.
Lúc này, La Ngọc An thấy “Thần” chợt cựa quậy, hình như ngài định ngồi dậy nên không tránh được việc chạm vào cô. La Ngọc An cảm thấy có vạt áo nhẹ nhàng phất qua gương mặt mình thì chợt lạnh gáy, có lẽ do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/154970/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.