Họ gọi con quái vật ăn thịt người đáng sợ đó là “Thần”, còn nói nó đã sắp “ngủ say”, nên nếu cô tạm thời nấp vào trong điện thờ đấy cũng sẽ không bị vị “Thần” kia phát hiện, đúng không?
Nhớ đến cảnh mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc ngày hôm qua, nghĩ đến việc “Thần” không thể ăn thịt được mình, La Ngọc An đột nhiên thấy hơi an lòng.
Không sao, sẽ không sao đâu.
Cô tuyệt vọng nghĩ, lặng lẽ nghe tiếng bước chân của những người bên ngoài. Họ chia nhau ra tìm trong các căn phòng, nếu không thấy ai trong phòng có lẽ sẽ nghĩ tới kẽ hở dưới hành lang nhanh thôi, nhưng La Ngọc An không biết nếu bây giờ ra ngoài có bị nhìn thấy không, sau khi chần chờ một lát, cô cảm thấy không thể trì hoãn thêm được nữa.
La Ngọc An thò tay xuống cởi bỏ đôi giày mỗi khi bước đi sẽ phát ra tiếng của mình rồi nhanh nhẹn ló đầu ra ngoài ngó dáo dác, ngoài kia chỉ có một bà cụ, những người khác đều vào phòng hết cả rồi, tốt lắm!
Đừng nhìn tôi đừng nhìn tôi đừng nhìn tôi!
Cô vội vã lao ra ngoài, tim đập thình thịch, nhưng lạ là La Ngọc An lại không hề phát ra tiếng vang nào, trong mắt cô chỉ còn rèm điện thờ đang đung đưa, cô chưa bao giờ nhanh nhẹn đến thế, giây trước mới chỉ nhấc chân bước tới hành lang ven điện thờ, giây sau đã tới gần chỗ rèm che.
Đúng lúc này một cụ bà đột nhiên quay phắt lại, La Ngọc An chợt rùng mình, cô vội bổ nhào vào phía trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/154969/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.