Editor: Robinson
Tiêu lương đệ cùng Bảo Cầm trở về chỗ ở.
Bảo Cầm đun nước ấm hầu hạ Tiêu lương đệ rửa mặt, tận tình khuyên nhủ.
"Người về sau ăn ít một chút, nếu mập lên thì làm sao bây giờ? Người chính là phi tần của Thái Tử, nếu quá béo, còn tranh sủng như nào được?"
Tiêu Hề Hề cười đắc ý: "Ngươi yên tâm, thể trạng ta không béo lên được, dù cho ăn nhiều hay ít cũng đều sẽ không béo."
Bảo Cầm bán tín bán nghi: "Thần kỳ như vậy sao ạ?"
"Ngươi nhìn xem mỗi bữa ta ăn nhiều như vậy mà một chút ta cũng không mập lên."
Bảo Cầm nghĩ đi nghĩ lại thì thấy quả thực đúng như vậy, tiểu chủ mỗi bữa đều phải ăn thịt, lượng cơm ăn cũng rất lớn, cũng không thấy nàng béo phì, nhiều lắm cũng chỉ là trên mặt có nét phúng phính của trẻ con, nhìn còn rất đáng yêu.
Bảo Cầm lại nói: "Dù không mập lên, người cũng phải khắc chế ăn một chút, đặc biệt là ở trước mặt Thái Tử, người ăn nhiều như vậy sẽ lưu lại cho Thái Tử ấn tượng không tốt. Người nếu thật sự muốn ăn, chúng ta có thể lén lút ăn, đừng để Thái Tử nhìn được."
Tiêu Hề Hề suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng gật đầu: "Ừm, được rồi."
Đối với nàng mà nói, chỉ cần ăn ngon là được, dù ăn ở đâu cũng đều giống nhau.
Bảo Cầm giúp nàng gỡ tóc ra, vừa làm vừa nói: "Còn có chuyện này, ngày mai người đến nói với Thái Tử điện hạ một chút."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-luc-nao-cung-muon-duoc-luoi-bieng/3061670/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.