Editor: Robinson
Tiêu Hề Hề vừa thấy mứt hoa quả được mang đến, hai mắt lập tức sáng lên, tay còn chưa vươn ra đã bị Bảo Cầm gọi lại.
"Tiểu chủ, đây là mứt hoa quả chuẩn bị cho Thái Tử điện hạ, người không thể ăn."
Tiêu Hề Hề trong nháy mắt như khô héo.
Lạc Thanh Hàn vốn không muốn ăn mứt hoa quả, nhưng khi nhìn dáng vẻ của Tiêu Hề Hề muốn ăn lại không thể ăn, hắn tức thời thay đổi chủ ý.
Hắn vươn tay lấy một miếng mứt táo.
Tầm mắt Tiêu Hề Hề dán chặt theo chuyển động của miếng mứt.
Nàng trơ mắt nhìn Thái Tử đưa miếng mứt gần đến miệng, nhìn hắn hơi hé môi, nhìn hắn cắn mứt táo......
Tiếng nhai chậm rãi.
Tiêu Hề Hề nuốt nước miếng.
Nàng trông mong hỏi: "Ăn ngon không ạ?"
Lạc Thanh Hàn nhai kỹ nuốt chậm, sau đó mới nhàn nhạt nói ra hai chữ.
"Ăn ngon."
Tiêu Hề Hề từ từ mở to hai mắt.
Thái Tử điện hạ mỗi lần ăn cái gì đều chỉ biết nói giống nhau, cũng được hoặc ậm ừ gì đó, có thể khiến hắn chính miệng nói ra hai chữ ăn ngon, vậy tức là ăn ngon đến mức nào chứ?!
Muốn nếm thử quá!
Tiêu Hề Hề trong bụng cồn cảo, cảm giác muốn ăn không ăn được thực tra tấn người mà!
Lạc Thanh Hàn lại cầm lên một miếng hạnh khô, giống như trêu đùa mèo con, cố ý quơ quơ trước mặt nàng.
"Muốn ăn không?"
Tiêu Hề Hề điên cuồng gật đầu: "Muốn ạ!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-luc-nao-cung-muon-duoc-luoi-bieng/3061666/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.