Editor: Miacheg
Tiêu Hề Hề nhét một quả lê vẫn còn ấm vào tay Lạc Thanh Hàn.
Lạc Thanh Hàn tâm tình phức tạp: "Đây là đại bảo bối của nàng?"
"Đúng vậy, đây là thần thiếp cố ý mang tới cho Ngài đó, rất ngon, ngọt và thơm đó!"
Khi nói chuyện, Tiêu Hề Hề cắn một miếng lê trong tay, hai má phồng lên, giống như con sóc nhỏ đang ăn một miếng lớn.
Lạc Thanh Hàn cúi đầu nhìn quả lê trong tay, một lúc sau, hắn khẽ nhếch môi mỏng, nhẹ nhàng cắn một miếng.
Nước lê ngọt ngào khuếch tán trong miệng, trôi xuống thực quản vào trong cơ thể, khiến trái tim hắn cũng trở nên ngọt ngào.
Tiêu Hề Hề tràn đầy chờ mong hỏi: "Có ngọt không?"
Dường như mỗi lần chia sẻ đồ ăn với hắn, nàng đều hỏi ăn có ngon không, có ngọt không.
Lạc Thanh Hàn hỏi: "Quả lê này nàng cũng ăn, ngọt hay không hẳn nàng cũng biết, cần gì phải cố ý hỏi ta?"
"Khẩu vị mỗi người khác nhau. Món ăn thần thiếp thích có thể không phải là món mà Thái Tử thích. Thần thiếp đương nhiên phải hỏi ý kiến của Ngài. Còn nữa thần thiếp chủ động chia sẻ đồ ăn cho điện hạ, là biểu hiện của sự thiện ý, Ngài nhận được thiện ý của thần thiếp, nếu Ngài có thể đưa ra lời khẳng định chắc chắn, thần thiếp sẽ rất vui!"
Lạc Thanh Hàn nhìn đôi mắt hạnh đào sáng ngời của nàng, nhẹ giọng hỏi: "Đối với nàng, suy nghĩ của ta quan trọng như vậy?"
Tiêu Hề Hề không chút nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-luc-nao-cung-muon-duoc-luoi-bieng/3061664/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.