Editor: Miacheg
Lạc Dạ Thần nghiến răng nghiến lợi: "Đã đến nước này, Thái Tử không cần giả vờ nữa?"
Lạc Thanh Hàn không nói, chỉ nhàn nhạt nhìn hắn, vẫn tỏ vẻ không hiểu.
Nếu hắn vẫn tiếp tục giả vờ, Lạc Dạ Thần chỉ có thể chủ động thẳng thắn thừa nhận sai lầm của mình.
Lạc Dạ Thần trong lòng hận muốn chết, nhưng bị đối phương nắm điểm yếu trong tay, không dám động thủ, chỉ có thể nuốt giận vào trong.
Hắn nghẹn ngào nói: "Ngươi lấy thân phận Thái Tử, ta ghen tị với ngươi, cho nên mới phái người ám sát ngươi, đây là lỗi của ta, hiện tại ta chủ động đến đây thú tội với ngươi, hy vọng ngươi nể tình huynh đệ, giơ cao đánh khẽ tha cho ta lần này."
Lạc Thanh Hàn từ từ hỏi: "Bây giờ huynh đã nghĩ đến tình huynh đệ rồi à, lúc đầu huynh phái người tới giết ta, có từng nghĩ đến tình huynh đệ?"
Lạc Dạ Thần đỏ mặt, không nói lời nào.
Lạc Thanh Hàn muốn mắng hắn ta, quay đầu nhìn Tiêu Lương đệ, lại thấy nữ nhân này đang ăn điểm tâm ngon lành.
Nàng một bên điềm nhiên ăn bánh uống trà, một bên xem kịch một cách thích thú.
Trông như một đám hóng hớt chuyên nghiệp.
Lạc Thanh Hàn mặt không cảm xúc hỏi: "Điểm tâm này không phải nàng mang đến cho ta sao?"
Tiêu Hề Hề sửng sốt.
Sau đó, nàng mới nhận ra rằng mình đã vô tình ăn nhầm điểm tâm được cho là mang đến cho Thái Tử.
Nàng vội vàng nuốt xuống bánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-luc-nao-cung-muon-duoc-luoi-bieng/3061607/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.