Sáng hôm sau.
Ngọc Yên tỉnh dậy, mặt vẫn còn ngái ngủ. Nàng đứng trước cửa, một tầng sương dày đặc làm người ta không nhìn rõ phương hướng. Nàng cười khẽ.
-Thật đúng như dự liệu...
Đêm qua, nàng bảo Trương Đình dùng vật nhọn để hứng sương, tuy chỉ là kế sách tạm thời nhưng cũng được coi là ổn, nước trong sương tuy ít nhưng còn hơn là uống nước sông thêm bệnh. Nàng rảo bước, vài lão nhân vẫn còn say ngủ, đánh giá một chút, người nào cũng gầy da lại hơi sắc vàng, mặt hơi nhăn nhó. Chắc vụ này do nước sông rồi, nhưng sao họ không tìm hiểu mà cứ uống nước chứa sắt nhỉ, đó là điều nàng nghĩ mãi không thôi.
Trời sáng rõ, sương mù tan đi. Ngọc Yên đun nước bỏ thêm chút gừng cho ấm bụng, vài người uống lấy uống để, mới buổi sáng mà ấm bụng rồi a.
-Công tử, giờ tiếp theo phải làm gì?
Trương Đình hỏi nàng. Cũng không biết nàng làm cách nào để trừ dịch bệnh.
-À... Ta quên mất... Ta khẳng định với các ngươi một điều...Các ngươi không bị bệnh đâu... Trương đại nhân, tốt nhất ngươi nên nói binh sĩ ngoài kia, đừng bao vây nơi này nữa...
Nàng cũng muốn thế, cảm thấy như tội phạm bị tù treo. Trương Đình mặt khó xử, hắn nói giờ ai tin, thôn dân có cùng triệu chứng lại lây lan nhanh, sao mà tin được. Ngọc Yên nhìn cũng hiểu ý. Thôi thì bỏ qua chuyện này cái đã.
-Ngươi, ngươi...Cả ngươi nữa đi theo ta...
Ngọc Yên chỉ vào mấy người đàn ông lực lưỡng, còn sức khỏe. Mấy người đó ngơ người nhưng vẫn đi theo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-bo-tron/1324564/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.