-Ắt xì... Ắt... Xì...
Ngọc Yên nhíu mày, xoa xoa cái mũi hình như có ai đang nhắc tới nàng.
-Tỷ...tỷ trúng phong hàn rồi... Đừng ngồi ở đó nữa...
Ngọc Yên xua xua tay, nàng và Liễu Linh đã thuê được phòng trọ, nãy giờ nàng đang ngồi gần cửa sổ ngắm cảnh ở phía dưới.
-Không phải... Không phải... Chỉ là ai đó nhắc tới ta thôi...
Liễu Linh ngây ngốc nhìn nàng.
-Ko phải ba lần mới là người nhắc sao?
Nàng cười trừ một cái, nhìn Liễu Linh. Từ từ giải thích.
-Thường là thế nhưng ta thì khác.... Thường thường ta hắt xì một cái là có người vô tình nhắc đến ta, hai cái là có người tốt bụng đang lo lắng cho ta, ba cái là có người đang nói xấu ta... Cái này là kinh nghiệm từ nhỏ của ta à nha...
Liễu Linh gãi đầu, cái kinh nghiệm gì mà lạ thế, chưa nghe bao giờ.
-Kinh nghiệm của tỷ lạ quá... Mà tỷ hắt xì hai cái nghĩa là có người nhớ tỷ rồi. Là ai vậy nhỉ?
Liễu Linh gõ gõ cằm, xum lại gần Ngọc Yên.
-Làm sao ta biết là ai?
Nàng giơ hai tay lắc lắc biểu thị không biết. Nói thật nàng cũng muốn biết là ai lắm chứ, từ lúc đến đây trừ Liễu Linh nàng có thân ai đâu. Cho dù người thân lúc trước của thân xác đến gặp nàng nàng cũng chẳng biết là ai. Mà nàng mặc xác, quan tâm làm gì chứ. Mục tiêu của nàng bây giờ là chu du thiên hạ, với tìm tin tức của Cổ ngọc. Nàng không muốn ở mãi nơi này, chỉ tiếc còn có Liễu Linh làm nàng lo lắng. Vì vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-bo-tron/1324562/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.