Người ta thường nói:"Người đẹp vì lụa ". Đối với Ngọc Yên:"Lụa xấu vì người ".
Nàng tự lắc đầu, tự ngán ngẩm về mình. Đúng là tự làm tự chịu, ai bảo bản thân làm mình xấu, bộ y phục làm bằng lụa tốn mấy chục lạng bạc coi như bỏ đi. Bây giờ, một nông phu cũng chẳng bằng.
-Nàng đang nghĩ gì vậy?
Hắn đập tan những suy nghĩ trên mây của nàng nãy giờ.
-A...Nàng đồng ý rồi phải không... Chúng ta về thành thân luôn nhé.
Hắn ngồi trên ngựa của nàng, muốn ăn đậu hủ của nàng. Trơ trẽn, hết sức trơ trẽn. Nếu giờ có một con dao ở đây, nàng muốn đâm hắn vài nhát cho hả giận.
-Không đùa nữa... Trả ngựa cho ta...
Nàng lườm hắn, nhưng hắn thì thì không có động tĩnh gì chỉ cười khanh khách vài tiếng. Hắn xem thường nàng, nếu hắn không cung kính người thì đừng mong người cung kính hắn. Nàng dùng khinh công đánh về phía hắn. Hắn không những không đánh lại, mà còn thúc ngựa bỏ chạy.
-Đáng ghét! Ngươi đứng lại cho ta!
Ngọc Yên dùng khinh công đuổi theo hắn, hắn không một chút mảy may không thèm để ý đến nàng.
Ngọc Yên nhìn xung quanh, đã vào một rừng tre màu xanh ngắt. Nàng thuận chân nhảy lên một cây tre lấy đà đuổi theo.
-Kịp rồi...
Nàng bay xuống, định đánh hắn từ phía sau. Bất ngờ hắn chụp lấy tay nàng thuận đà quay mấy vòng, nếu là trên phim thì người ta tưởng một cặp tình nhân đang tương ái rồi. Nhưng ai hiểu cảm giác của nàng, giờ chỉ muốn nôn.
Đầu của nàng ong ong, cũng không biết bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-bo-tron/1324561/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.