Là thành phố biển, ngoài mùa đông rét mướt thì hều hết các thành phố ở phía Nam còn đón nhận những cơn gió biển giá lạnh ù ù kéo tới.
Vân Thư sinh ra và lớn lên ở thành phố B từ nhỏ, cô được sống trong sự ấm áp của khí hậu phương bắc nên dù đã chuyển đến thành phố S ba năm, cô vẫn chưa thể quen với mùa đông khắc nghiệt.
Chương Tư Niên mở cửa, toàn thân bị hơi lạnh quấn quanh được không gian trong nhà sưởi ấm.
Chương Tư Niên cởi áo choàng lạnh giá, bước vào nhà: “Trong nhà nóng hơn hẳn. Hôm nay em có mở cửa sổ không?”.
Vân Thư mặc một cái áo choàng dài bằng vải nhung san hô. Cô cầm một quyển sách, ngồi co người, gác đôi chân được che phủ bởi lớp áo dày lên Kẹo Bông Gòn, chỉ để lộ một phần mắt cá chân nhỏ nhắn. Cô cọ chân vào bụng nhóc cún, nó ngoan ngoãn duỗi thẳng người, nhắm tít mắt khoái chí.
Nghe tiếng động, Vân Thư mỉm cười, quay sang nhìn Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên vòng ra phía sau, anh nâng đầu Vân Thư, cúi xuống rồi cả hai trao cho nhau một nụ hôn nồng nàn.
Đầu lưỡi Chương Tư Niên lưu lại vị sữa ngọt ngào, anh đứng thẳng dậy, gỡ cà vạt và cởi nút trên cùng: “Anh đã dặn không được ăn vặt trước khi ăn tối, em quên rồi à?”.
Vân Thư nắm tay áo anh nũng nịu: “Em ăn có một viên à, không ăn nhiều đâu”.
Cô ngồi đần người trong nhà mở điều hòa cả ngày làm hai mắt đỏ ửng, nom đáng yêu không chịu được.
Chương Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-ngai-hoan-hao-va-co-nang-tam-duoc/5257685/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.