Để mặc cho quả đấm của Cổ Hạo Nam hung hãn đánh vào ngực mình.
Rất nhiều người nhìn thấy cảnh này cũng theo bản năng nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn thấy cảnh Diệp Viễn bị một quyền của Cổ Hạo Nam đánh thê thảm.
Cổ Hạo Nam nhìn thấy Diệp Viễn không tránh một quyền dùng toàn lực của mình, trên mặt mang theo một tia cười nhạt.
“Ầm!”
Cùng với một âm thanh như kim thiết giao nhau vang lên.
Tiếng cười nhạt của Cổ Hạo Nam trong nháy mắt cũng biến thành nỗi kinh hoàng và thống khổ.
Bởi vì anh ta cảm thấy một quyền này giống như đánh vào một miếng thép cứng rắn vậy.
Một giây kế tiếp, ngực Diệp Viễn lại truyền tới lực phản chấn mạnh mẽ, xông thẳng vào bàn tay và cánh tay của Cổ Hạo Nam.
“Bốp bốp bốp…”
Chỉ thấy bàn tay và cánh tay của Cổ Hạo Nam lại nổ tung, da thịt trong nháy mắt rách toác, nổ thành một đống thịt vụn.
Chỉ còn lại xương màu đỏ máu.
“A!”
Cùng với một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên.
Những người đang nhắm mắt kia theo bản năng lại mở mắt.
Chỉ là khi bọn họ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì đều ngẩn ra, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Bởi vì bọn họ nhìn thấy Diệp Viễn không giống như trong tưởng tưởng là sẽ bị một quyền của Cổ Hạo Nam đánh thảm.
Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt bình tĩnh như thường.
Mà Cổ Hạo Nam là người ra tay lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-mon-doc-thanh/2527552/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.