Tối hôm đó, Hà Du Nhiên nằm trên giường, hai chân mở rộng, khuôn mặt đỏ ửng mà thở dốc, Tống Đạm Bạc ở phía trên “Ừm” sau một hồi vào ra. “Thoải mái sao, Tiểu Du?” “Thật quá sung sướng, Tống Cát Cát. Dùng sức đâm em, đem em đâm nát, hãy đâm xuyên em đi.” “Tiểu yêu tinh của anh…. Nếu như em là đồng lõa, anh cũng yêu em. Em hãy chờ anh bên trong phòng gặp mặt của trại giam mà * em đi” “Ai muốn vào trại giam chứ?” “Còn mạnh miệng? Anh sẽ * em đến khi em tự thú mới thôi.” “Đến a, đến a, chúng ta đây. A~~” (tác giả * thì ta * đó nhá :3 :3)
“Cậu nói cái gì?” Tống Đạm Bạc hơi kinh ngạc. Đội viên có nhiệm vụ điều tra Hà Du Nhiên đã tìm được một ít sự việc khiến người khác phải líu lưỡi. “Hà Du Nhiên hai tháng trước vốn là trên xe buýt từ tỉnh thành đến. Ngày hôm đó xe buýt xảy ra chuyện khiến ba người bị thương. Hà Du Nhiên bị thương nặng được đưa đến phòng cấp cứu ở bệnh viện, nhưng Hà Du Nhiên bị thương nặng thế nhưng sau đó lại biến mất khỏi bệnh viện đa khoa. Hai ngày sau, tức là thứ ai hôm sau lại xuất hiện tại đội trinh sát hình sự, đồng thời bình yên vô sự.” Tống Đạm Bạc nghĩ thầm: quả nhiên Hà Du Nhiên bị đánh tráo, vậy Hà Du Nhiên thật sự có khi nào vì thương thế quá nặng mà đã chết không? Vậy xác của cậu ta ở đâu? “Tiếp tục tìm kiếm thông tin từ những người chứng kiến đêm đó ở bệnh viện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-hoan-quy-ai/2992687/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.