Yến Ly tò mò hỏi: "Những ngững người này đang làm gì vậy?"
Vương Hủ làm sao biết, hắn thuận miệng bịa chuyện: "Nói không chừng là đi sinh nhật ai đó."
"Đây là đâu?"
Vương Hủ bổ sung giải thích nói: "Ngươi cũng biết đó, người nước ngoài thường muốn tổ chức những bữa tiệc bất ngờ: trong phòng tối đen, mọi người đột nhiên nhảy ra chúc mừng, sau đó thường có kết quả không hay lắm..."
"Có người đã từng làm vậy với ngươi?"
"Nói thật là chưa, cha mẹ ta thường tổ chức theo truyền thốn, hơn nữa nhà ta hơi nghèo. Khi ta còn bé, mỗi năm tới sinh nhật thường chỉ ăn một bát mỳ sườn, cho tới khi bọn họ mấ... Cũng chính là thời gian ta thường xuyên ăn mỳ tôm trứng trần..."
Yến Ly nghe xong đột nhiên cảm thấy trong lòng nặng trĩu, ngẫm lại nàng từ nhỏ đến lớn đều sống an nhàn sung sướng, chỉ cần lo lắng duy nhất một vấn đề: vì sao không gặp được bạch mã hoàng tử? Bây giờ thì xung quanh nàng có quá nhiều phiền não mà trước kia không hề để tâm. Đối với Vương Hủ mà nói, có thể ăn một bát mỳ sườn với người thân đã mất là một hy vọng xa vời...
Vương Hủ thấy nàng không nói lời nào, quay đầu lại hỏi: "Làm sao vậy?"
"Không có... Không có gì." Nàng phục hồi tinh thần, quyết định thay đổi chủ đề: "Ài, không với ngươi nữa, những người kia đều sắp tới gần rồi. Chúng ta có cần phải trốn không?"
"Trốn cái gì? Thật vất vả mới gặp được người sống, hỏi bọn họ nơi này là chỗ nào đã. Rồi ăn uống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-ho-bat-quy/1757318/quyen-9-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.