Thấy ánh mắt của Edwina dịu xuống, Anderson bèn nhếch miệng, vừa lắc đầu vừa thở dài:
“Cô ấy nhé, lúc nào cũng cứng nhắc như thế hết, nên cả đời mới không trở thành nghệ sĩ được đó.”
Sau khi thuận miệng cảm thán, anh nhìn xuống thi thể ngồi trên ghế, cất tiếng:
“Cứ đứng nhìn mãi cũng đâu có được, chúng ta phải làm gì đó thôi. Chẳng phải Siatas muốn tìm kiếm người của tộc cô ấy sao? Vậy thì chôn cất cô ấy gần di tích Tinh Linh trên Đảo Sonia. Trông Mobet có vẻ muốn ở cùng Siatas, thế thì chúng ta an táng hai người chung một mộ luôn.
Chẳng phải Longzel muốn trở về Backlund sao? Thiêu thi thể cậu ấy thành tro rồi trữ trong hộp, khi nào tiện đường thì đưa về thành phố. Nếu có thời gian thì tìm hậu duệ của cậu ấy luôn. Còn Snowman, chẳng biết ông ấy tín ngưỡng Thần Thái Dương Cổ Đại hay Chúa Sáng Thế nguyên sơ nữa. Có khi cả hai là một ấy chứ. Ha, mà đối với chúng ta thì đều như nhau cả thôi, làm kiểu gì cũng chẳng tìm thấy giáo đường hay tế đàn tương ứng. Thôi thì đành chôn ông ấy bên cạnh Grossell vậy.
Grossell… Chắc anh ấy muốn trở về Vương đình Cự Nhân, nhưng đó là một thành phố chỉ nằm trong thần thoại và truyền thuyết, chẳng cách nào tìm được ở thế giới hiện thực. Cơ mà vẫn có Cự Nhân ở đại lục Bắc và Nam, chúng ta có thể chôn cất anh ấy tại những địa điểm đó, để anh ấy yên nghỉ vĩnh viễn.”
Vương đình Cự Nhân… Backlund… Klein lẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/1926400/quyen-3-chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.