“Grossell!”
Người đứng gần Grossell nhất là “Kỵ Sĩ Trừng Phạt” Longzel vội chạy tới đỡ lấy ông. Thế rồi, cậu chầm chậm buông tay ra và đứng dậy, tựa như đang trải qua một giấc mơ rối rắm.
Siatas thấy thế bèn gỡ vòng tay đang đỡ mình của Mobet ra. Bỏ mặc cơn đau trên người, cô dùng cơn gió lốc hỗ trợ chạy đến bên Grossell.
Cô khom người xuống cẩn thận quan sát từng chút một, bỗng đẩy đẩy Cự Nhân, thét đến lạc cả giọng:
“Dậy mau! Dậy mau!
Đến lúc chúng ta phải rời đi rồi!”
Tiếng của “Ca Sĩ Tinh Linh” cứ thế yếu dần rồi chìm vào yên lặng.
Đứng cạnh cô, Mobet nhìn kỹ cơ thể lung lay khó mà giữ vững của Cự Nhân. Cuối cùng, cả hình thể khổng lồ ấy đổ phịch xuống mặt đất.
Anh ta lặng thinh mất một lúc, đoạn buông tiếng thở dài.
Bấy giờ, Anderson và Edwina đã chạy tới gần Snowman. Một người dùng lửa, một người mô phỏng ánh sáng thần thánh giúp y nhanh chóng rã đông. Chỉ có Klein đang đứng gần là nhanh chóng tiến thẳng tới chỗ Grossell.
Thị giác chứa “Dây linh thể” mách bảo hắn, vị Cự Nhân đã vĩnh viễn ra đi. Nơi đây chỉ còn sót lại linh của ông nhưng cũng bắt đầu tiêu tán, nên năng lực “Chuyển dời tổn thương” của hắn hoàn toàn vô dụng.
Từ khoảnh khắc đốt cháy ánh sáng bình minh và quấn lấy Cự Long băng sương trong hồi thứ hai của trận chiến, hẳn Grossell đã chuẩn bị cho cái chết của mình rồi… Klein trầm mặc.
Mobet nhìn hắn, cười chua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/1926399/quyen-3-chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.