Bên dưới hang động, có vẻ như mo Chốc cũng đang cảm nhận được sự hình thành của cây cầu vong linh qua từng cái chết đang diễn ra trên mặt đất. Dù không còn sức, nhưng lão thầy mo vẫn cười man rợ đầy sảng khoái :
-- He he he….He he he…..Ta….làm….được….rồi….
Khẽ vuốt những ngón tay xương xẩu vào cơ thể đứa bé, mo Chốc nói thều thào :
-- Chỉ một chút nữa thôi……Con sẽ…..
Chưa nói hết câu thì mo Chốc giật mình quay lại bởi một tiếng quát lớn phía sau lưng :
-- LÃO THẦY MO KHỐN KIẾP…….TA ĐÃ TÌM THẤY NGƯƠI RỒI.
Giọng Bảo vang lên đầy mạnh mẽ, cuối cùng thì Bảo cùng với thầy Lương đã tìm được đúng đến chỗ mo Chốc đang ẩn náu. Sự xuất hiện của Bảo cũng như thầy Lương không khiến mo Chốc ngạc nhiên. Bởi sau cùng, tất cả những gì nhóm thầy Lương đã làm được cho tới lúc này đã khẳng định, họ hoàn toàn có khả năng tiến xa như vậy.
Mo Chốc quay lại nhìn Bảo rồi nhoẻn miệng cười :
-- Đến rồi sao, sớm hơn cả ta dự tính…..Các ngươi đúng là những kẻ phá đám đầy khó chịu, nhưng cũng phải dành lời khen cho tất cả các ngươi. Một nhóm người nhìn qua có vẻ chỉ là một lũ ô hợp, nhưng mỗi người trong số các ngươi đều tiềm ẩn một khả năng đáng nể. Nhất là tên thầy bốc mộ kia, đến giờ thì ta thực sự càng tin ngươi chính là đệ tử của Khúc Quân. Từ trí tuệ cho đến độ thâm sâu, ngươi quả là một kẻ khó dò. Người như ngươi nếu ở Trung Quốc ta khẳng định tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527392/chuong-124.html