" Bộp....Phập....Rắc....Rắc "
Lão Xèng đang bổ củi bên ngoài sân, cúi xuống xếp gọn chỗ củi vừa bổ, lão Xèng đưa tay lên lau mồ hôi trên trán. Đang định nghỉ mệt một chút thì từ trong nhà, lão thấy Bảo mở cửa đi ra, dáng vẻ hãy còn loạng choạng, chạy vội lại đỡ, lão nói :
-- Chưa khỏe hẳn đâu, sao ra ngoài làm gì...?
Bảo vịn tay vào người lão Xèng, chỉ tay ra đống củi cạnh đó có chỗ ngồi được, Bảo đáp :
-- Phiền ông dìu tôi ra kia ngồi một chút, đã nằm 2 ngày nay rồi, tôi thấy bí bách khó chịu lắm. Hôm nay thời tiết đẹp, ra ngoài hít thở không khí trong lành, chứ cứ nằm bẹp rồi có khi bệnh lại nặng thêm. Hơn nữa tôi thấy người khỏe lắm rồi.
Dìu Bảo ngồi xuống, lão Xèng rót nước ra cái bát sành đã sứt mẻ, lão cười :
-- Nói thế cũng đúng, nhưng lần này đúng là thập tử nhất sinh. Cũng may là còn đủ sức lết về đây, không thì giờ này chắc đến xương cũng chẳng còn. Mạng cậu lớn lắm đó.
Bảo uống ngụm nước, Bảo gật đầu :
-- Vậy mà cũng mê man 2 ngày trời, đúng là không thể coi thường được.
Lão Xèng tặc lưỡi :
-- Chậc, chỉ có người liều lĩnh như cậu mới không màng đến mạng sống thôi. Còn ngay đến dân bản địa, sống bao năm qua tại vùng núi này cũng chẳng ai điên khùng vào rừng ban đêm cả. Rốt cuộc thì cậu đang mạo hiểm tính mạng bản thân để tìm thứ gì vậy...? Đời người chỉ có 2 điều khiến con người ta bất chấp, đó chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527301/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.