-- Khì khì khì....cơm....cơm...cơm..
Phển vừa dứt lời thì từ phía cửa, Thước chạy sà vào bàn ăn, mắt chăm chú nhìn vào cái bát của mình. Ông Mừng tròn mắt ngạc nhiên :
-- Thằng Thước...nó...nó nói được kìa...?
Quay sang nhìn Phển, ông Mừng nạt :
-- Mày nói vớ vẩn gì hả thằng kia...? Ốm xong giờ sảng luôn rồi hả...? Ai chết, mày có thấy ai chết mà đi lại, nói cười được không..? Ăn cơm mày, linh ta linh tinh.
Đoạn ông Mừng xin lỗi thầy Lương :
-- Bác thông cảm, thằng con tôi ăn nói không suy nghĩ, bác đừng để bụng. Thôi mời bác ngồi xuống ăn cơm.
Thầy Lương chỉ khẽ cười không nói gì cả, về phần Phển, khi nãy nhỡ miệng xong bây giờ thấy Thước vẫn bình an vô sự, lại còn có vẻ khỏe mạnh hơn ngày trước, Phển vừa lấy làm lạ lại vừa tỏ ra nghi hoặc. Hôm qua cũng thế, lúc trong gian nhà để củi, thấy Thước đau đớn, vật vã nôn ra một cục thịt đỏ như máu, khi ấy Phển còn tưởng Thước chết rồi, ấy vậy mà lát sau Thước đi ra như không có chuyện gì cả, vẫn điên điên khùng khùng, cười như thằng trẻ con vài tuổi.
Buông bát, Phển không ăn nữa mà đi vào trong buồng. Trong bữa cơm, ông Mừng vừa ăn vừa hỏi thầy Lương :
-- Nãy tôi có nghe thấy thằng Thước nó nói từ " cơm " phải không bác...?
Thầy Lương gật đầu :
-- Đúng rồi, bác chủ không nghe nhầm đâu.
Ông Mừng tiếp :
-- Kỳ lạ thật, từ hôm qua tôi đã thấy nó có gì đó khác khác, đến hôm nay thì dám khẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527298/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.