Sáng sớm ngày hôm sau, mặc dù được vợ chồng ông Phương nhiệt tình mời ở lại thêm vài ngày nhưng thầy Lương nhất định từ chối, biết không thể giữ, vợ chồng ông Phương đành phải để thầy đi. Họ kêu người làm chuẩn bị cho thầy Lương chút đồ ăn đem đi đường. Mặc dù vợ chồng nhà này có tính cường quyền, ác bá, nhưng quả thực họ đối đãi với các thầy cúng, sư sãi, chùa chiền không tệ.
Nhận lấy túi đồ ăn, đang định bước ra khỏi cổng, chẳng hiểu sao thầy Lương lại chép miệng, thở dài rồi quay lại nhìn vợ chồng ông Phương đang đứng tiễn trên bậc thềm, thầy Lương nói :
-- Dù sao hai người đối đãi ta không tệ, trước khi đi, ta có đôi lời muốn nói. Nghe hay không là do quyết định của hai người.
Bà Yên vội vàng đáp :
-- Dạ...dạ.....thầy có gì cứ chỉ bảo, chúng tôi cảm ơn vô cùng.
Thầy Lương nhìn vào trong sân nơi ba con chó đang nằm phủ phục, thầy nói :
-- Chó mà cho ăn thịt sống sẽ rất hung dữ, cả ba con chó, mắt của chúng đều đã xuất hiện huyết quang ( ánh đỏ ) nơi tròng mắt. Càng để lâu về sau chỉ e đến một lúc nào đó đến chủ nuôi nó cũng sẽ bị nó tấn công. Giữ trong nhà không tốt.
Ông Phương quay lại nhìn mấy con chó, đúng là trước nay chó nhà ông dữ tợn, nhưng đó chỉ với người ngoài. Còn người trong nhà, ví dụ như ông Phương, chúng nó đang sủa, chỉ cần ông quát một câu là im bặt. Giống chó Tây được ông mua về với một số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527290/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.