Bước tới gần cái lán, mùi hôi thối bắt đầu xộc thẳng vào mũi khiến cả thầy Lương lẫn Mẹo phải dùng tay bịt mũi lại. Vừa thối lại vừa tanh, Mẹo nói với thầy Lương :
-- Đây là lò mổ hàng ngày vẫn gϊếŧ lợn. Nhưng như thầy thấy đấy, nắng hạn, nước khan hiếm nên gϊếŧ mổ xong cũng chỉ dọn dẹp qua loa. Bởi vậy nó mới thối như thế này, mà 2 ngày nay cũng chẳng có lợn mà gϊếŧ nữa rồi.
Ra chỗ này chính là lò mổ, chẳng trách cái lán lại nằm ở một nơi vắng vẻ ít người qua lại như vậy. Tuy nhiên, Mẹo đã dẫn thầy Lương đến đúng với nơi mà ông cần.
Mẹo nhìn thầy Lương rồi tiếp :
-- Hình như là không có ai ở đây đâu thầy ạ. Hay là ta cứ vào trong xem sao nhé, con thấy cổng cũng không khóa, mà hôi thối như này ai ngửi được mà tới đây cơ chứ.
Thầy Lương gật đầu, cả hai bước vào trong lán, không có ai cả, bên trong lán mùi hôi thối lại càng bốc ra khủng khϊếp hơn. Những rãnh nước khô cong, vẫn còn vương máu động vật, ruồi nhặng bâu kín trên nền nhà, trên thành tường. Lần theo mùi thối, thầy Lương cùng Mẹo đi tới cửa hậu của lán, phía sau lán mới thực sự là ghê rợn, khi mà toàn bộ rác rưởi, những gì còn sót lại sau khi gϊếŧ mổ đều được vứt ra đằng sau.
Mẹo phải bịt miệng lại để tránh nôn mửa, ấy vậy mà thầy Lương vẫn thản nhiên như không. Nhìn xung quanh, bất chợt thầy Lương chỉ tay về phía hai cái bao dứa phía sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527275/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.