“Đạo trưởng, ngươi sẽ không lây bệnh đi?” Lưu Kỳ một cái miệng rộng
nhận hết tầm mắt mọi người trong phòng, lúc này mới ngượng ngùng ngậm
miệng.
Mạc Ly gỡ nón màn che cho Thu Nhuyễn Nhuyễn, chỉ vào Tương Sơn nói:
“Nhuyễn Nhuyễn nhìn vận thế Tương Sơn đạo trưởng một cái.”
Thu Nhuyễn Nhuyễn gật gật đầu, nhìn về phía Tương Sơn, chỉ một chút,
Thu Nhuyễn Nhuyễn liền thu hồi tầm mắt, nói: “Tương Sơn đạo trưởng mặt
mang tử khí, khí vận cực thấp.”
“Nhuyễn Nhuyễn lại nhìn tay ông ấy một cái.”
Thu Nhuyễn Nhuyễn theo lời nhìn lại, khó hiểu hỏi: “Xem tay làm chi? Tay
ông ấy tuy hắc khí quanh quẩn, nhưng có xu thế rút đi, hẳn là không việc
gì.”
“Xem ra bụi lư hương có hiệu quả, nếu theo như lời Nhuyễn Nhuyễn,
Tương Sơn đạo trưởng tử
kiếp cả đời này còn chưa qua.” Mạc Ly nói, duỗi tay bấm đốt ngón tay một
phen, Tương Sơn nhìn động tác của hắn, không khỏi ngừng thở.
Đột nhiên Mạc Ly dừng lại, hỏi sinh thần bát tự của Tương Sơn, lại tiếp tục
lặp đi lặp lại bấm đốt ngón tay rất nhiều lần, mới nói: “Từ bát tự mà xem,
dương thọ của ngươi chưa hết, nhưng hiện tại ngươi lại là quẻ tượng cửu tử
nhất sinh, âm hồn chung quanh vì sao lại tề tụ ở Vô Cực Quan?
Tương Sơn đạo trưởng nói vậy đã hiểu rõ trong lòng, nếu ngươi còn không
nói thật, chúng ta liền cáo từ.”
Mạc Ly nói xong, mang nón màn che cho Thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-su-sung-the-thanh-nghien/2543062/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.