Mạc Ly không dám sơ ý, đi mỗi một bước đều sẽ lập tức nhìn xem địa hình
mới đặt chân, đi vài bước đột nhiên hắn nghĩ đến cái gì, ngừng lại. Ý nghĩ
ngay từ đầu của hắn đã sai rồi, nếu suy đoán là hồn phách Linh Thái lão
nhân còn ở chỗ này, vì sao phải đi vào, trực tiếp dẫn hồn phách của ông ta
là được.
Nghĩ đến đây, Mạc Ly dùng chân vẽ cái dẫn hồn phù trên mặt đất, bắt đầu
niệm chú.
Dẫn hồn chú niệm một lần hai lần ba lần, không có một chút phản ứng,
chẳng lẽ hồn phách Linh Thái lão nhân không ở nơi này?
Mạc Ly đứng dậy lại tiếp tục đi về phía trước, càng đi càng hẹp, cũng càng
ẩm ướt, Mạc Ly lại ngừng lại, cảm thấy có chút không thích hợp, từ trong
ngực lấy ra cái người giấy, bắt đầu niệm chú, để người giấy tiến lên dò
đường.
Vừa niệm chú như thế, Mạc Ly mới biết được đường của mình, thần thức
hắn bám vào trên người người giấy, lại không nhìn con đường phía trước,
trước kia cũng chưa từng xuất hiện loại tình huống này.
Chẳng lẽ trước mắt hết thảy đều là ảo cảnh?
Mạc Ly nhớ tới lời Tương Sơn nói lúc trước, lúc ấy bọn họ cũng mắc mưu
rơi vào ảo cảnh, chẳng lẽ hắn cũng đã bất tri bất giác rơi vào ảo cảnh?
Hắn là thân thể thuần dương, chướng pháp bình thường của quỷ đánh tường
linh tinh đều vô dụng với hắn, chỉ có kỳ môn độn giáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-su-sung-the-thanh-nghien/2543060/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.