Dịch: Dịch Gia
Bàng Hải Húc nói đến đây, đột nhiên hít một hơi thật sâu, nghĩ đến lại thấy sợ hãi, cố gắng hết sức hết sức tự chấn an tâm tư mình.
Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù cũng không thúc giục hắn, chỉ chờ hắn tự mình điều chỉnh lại tâm trạng.
Bàng Hải Húc dừng lại chừng một phút, hắn áy náy nhìn Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù một chút, sau đó tiếp tục nói:
"Tôi luôn tìm lý do để tự thuyết phục mình, nhưng ban ngày lúc làm việc, tôi lại không chỉ một lần nghĩ về bóng người kia và việc buổi sáng phát hiện cửa phòng ngủ mở.
Mặc dù không có chứng cứ gì cho thấy có người ngoài ở trong nhà của tôi, nhưng để cho bản thân có thể an tâm ngủ được, tôi nghĩ đi nghĩ, lại cuối cùng quyết định báo cảnh sát.
Lúc chiều tôi lấy lý do lấy thân thể khó chịu, xin quản lý về nhà nghỉ ngơi.
Sau khi trở về, trong lòng vẫn có cảm giác bị người khác theo dõi, bởi vì tôi biết mình không tìm ra nguyên nhân, nên mới đóng cửa sổ phòng lại, kéo màn cửa, đóng cửa phòng ngủ rồi ngồi ở trên ghế sopha.
Nhưng cho dù làm vậy, cảm giác bị theo dõi kia vẫn không bớt chút nào.
Đồn cảnh sát ở gần đây nghe tôi muốn báo án, rất nhanh chóng đã đến nhà tôi, đồng thời hỏi thăm tôi một vài việc. Tôi không chút nào giấu diếm, đem hết mọi chuyện phát sinh trong hai ngày nay ở nhà tôi nói cho bọn họ.
Bọn họ nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-gia-ac-quy/2583713/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.