Dư Việt Hàn nói xong, cũng không thèm nhìn sắc mặt khó coi của mọi người mà quay đầu đi đến bên cạnh Niên Tiểu Mộ, cặp mắt đen nhìn một lượt từ trên xuống dưới, xác định cô không sao mới nhỏ giọng nói, “Đi theo tôi.”
Hai người một trước một sau rời đi.
Bộ phận PR.
Văn Nhã Đại, người đứng đằng sau mọi chuyện, kẻ mượn đao giết người, vừa thấy Niên Tiểu Mộ bị vạch trần thân phận, nhìn cô chật vật như vậy khiến cô ta hả hê vô cùng. Cô ta khoanh tay trước ngực, chờ xem kịch vui, nhưng không ngờ Dư Việt Hàn lại xuất hiện vào lúc này.
Nhìn thấy anh ôm Niên Tiểu Mộ, trong nháy mắt tròng mắt cô ta co rụt lại, tức giận từ trên ghế ngồi đứng phắt dậy. Cô ta lao tới cửa sổ, nhìn chằm chằm vào hai người đang ôm nhau ngoài kia, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, không cam lòng mà nghiến răng. Cô ta còn chưa kịp tiêu hóa màn ôm nhau vừa rồi lại nghe thấy anh đuổi việc người phụ nữ hắt nước, thâm chí còn nghiêm mặt cảnh cáo giám đốc bộ phận kế hoạch.
Anh làm như vậy có khác gì “xung quân nhất nộ vị hồng nhan”* đâu. Nhưng Niên Tiểu Mộ chỉ là một hộ lý, sao cô xứng chứ?
(*) Xung quân nhất nộ vị hồng nhan(衝冠一怒為紅顏): một câu thơ trong bài thơ Viên Viên Khúc của Ngô Vĩ Nghiệp, tạm dịch là “Tướng quân nổi giận vì tình hồng nhan”. Bài thơ này kể về chuyện của Ngô Tam Quế và Trần Viên Viên, có người nói rằng, Ngô Tam Quế phản bội nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quang-doi-con-lai-deu-vi-em/2867747/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.