Dư Việt Hàn ngồi trong phòng họp, từ sau khi trợ lý rời khỏi thì liên tục mất tập trung, không ngừng xem điện thoại. Cho đến khi màn hình điện thoại sáng lên, hầu như không chút chần chừ liền mở ra xem. Nhìn thấy tin tức gửi đến, ánh mắt anh chợt lóe. Xem ra khi không có anh ở bên cạnh, cô và Tiểu Lục Lục đều chơi rất vui, đổi hết phòng ban này đến phòng ban khác, giống như cưỡi ngựa xem hoa.
Khi Tiểu Lục Lục ngủ, cô vẫn không biết mệt mỏi mà chạy tới bộ phận kế hoạch…
Cuộc họp vẫn còn đang tiếp tục nhưng tâm tư của anh đã tập trung hết lên điện thoại di động, nhìn xem trợ lý liên tục thông báo hành động của Niên Tiểu Mộ.
Chờ mãi mới kết thúc cuộc họp, anh hầu như không chút chần chờ, đứng dậy rời khỏi phòng họp, cũng không quay về phòng làm việc mà đi thang máy đến phòng kế hoạch. Trong lòng tưởng tượng, nếu Niên Tiểu Mộ thấy anh đột nhiên xuất hiện thì biểu cảm lúc đó sẽ như thế nào, khóe miệng của anh bất giác cong lên.
Nhưng anh không ngờ, vừa đến trước cửa phòng ban lại thấy cảnh này.
“Có sao không?”
Dư Việt Hàn một tay ôm chặt eo Niên Tiểu Mộ, một tay nâng cằm cô lên, để cô mặt đối mặt với anh.
Giọng nói trầm thấp có pha lẫn chút lo lắng.
Nghe tiếng của anh, Niên Tiểu Mộ chớp chớp mắt, nhìn người đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, bất ngờ không biết nói gì. Đợi đến khi lấy lại được bình tĩnh mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quang-doi-con-lai-deu-vi-em/2867746/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.