Sau một quãng thời gian dài bị bệnh tật hành hạ đủ kiểu, Tinh Nguyệt rốt cuộc đã quyết định nghe theo lời khuyên bảo của Đường Mục cũng như hệ thống, lần nữa quay trở lại bệnh viện để khám tổng quát.
Dưới ánh sáng nhợt nhạt của bình minh, bệnh viện như một tổ ong khổng lồ chứa vô vàn những con ong thợ làm việc đầy hối hả và liên tục không ngơi nghỉ. Tiếng máy móc vang lên đều đặn, xen lẫn với tiếng bước chân dồn dập của các y bác sĩ chạy qua hành lang sáng đèn. Những chiếc giường bệnh được đẩy đi nhanh chóng khiến bánh xe cọt kẹt lăn trên sàn gạch bóng loáng, đang hối hả đưa bệnh nhân đến phòng cấp cứu để giành giật sự sống từng chút một cho họ. Mùi thuốc khử trùng tràn ngập khắp không gian, làm át đi mùi vị của mệt mỏi cùng căng thẳng. Tiếng người gọi nhau để báo cáo tình trạng bệnh nhân, và những cuộc nói chuyện vội vã đã tạo nên một bầu không khí gấp gáp, nhưng vẫn mang chút bình tĩnh đặc trưng của những người đã quen với sự khắc nghiệt nơi đây.
Dựa theo sự hướng dẫn của hệ thống, Tinh Nguyệt làm như quen cửa quen nẻo bước thẳng tới tầng bảy, không nhanh không chậm gõ cửa phòng bác sĩ chính đang trực, vô cảm đợi người ta "mời vào" rồi mới lịch sự đi vô.
"Tinh Nguyệt tiểu thư, đã lâu không gặp." Nữ bác sĩ nở nụ cười tươi như hoa khi thấy cô gái, hưng phấn đứng dậy tiến tới phía cô, hòa nhã hỏi han, "Suốt nửa năm qua chẳng thấy cô đến, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quang-anh-giua-thoi-khong/3728054/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.