Lúc Nhậm Ninh Viễn nhận được điện thoại của Trang Duy thì đang ở bên ngoài, thế là lập tức đặt vé máy bay trở về, đuổi tới bệnh viện cũng đã là chuyện ngày hôm sau.
Trang Duy ngồi trong phòng bệnh, mặt không chút thay đổi, chỉ mím môi, nghe thấy tiếng động đẩy cửa rất khẽ của người đi vào liền quay đầu, dùng ánh mắt mang theo tơ máu thoáng mệt mỏi mà nhìn: “Về rồi sao?”
Người nằm trên giường nhắm mắt, thở bằng bình dưỡng khí. Nhậm Ninh Viễn nhìn, trầm giọng hỏi: “Sao rồi?”
“Vậy phải coi trong hai ngày anh ta có thể tỉnh lại không.”
Không khí áp lực nhất thời lặng yên, thanh âm Nhậm Ninh Viễn càng trầm hơn: “Là chuyện gì xảy ra?”
“Cũng không có gì, anh ta ở cuộc đấu giá tranh được một tác phẩm ảnh chụp, muốn đưa tới cho tôi vui. Lúc lái xe qua đường bị chiếc xe vượt đèn đỏ qua mặt. Tên tài xế gây chuyện đã chạy thoát.” Trang Duy thoạt nhìn cũng không thương tâm, giọng rất lãnh đạm, vẫn không tốt hệt trước kia, “Vận may của anh ta thật quá kém. Sớm mất hy vọng với tôi, lần này rõ ràng đừng trở về, thì sẽ chẳng có chuyện gì.”
Nhậm Ninh Viễn ngồi xuống bên cạnh, đặt tay lên vai Trang Duy. Xưa nay dù có xung đột thì khi thực sự gặp chuyện, trong lúc hỗn loạn, giao tình lâu dài từ trước đến nay đều hiện ra.
“Cậu nghỉ ngơi chút đi.”
“Tôi? Tôi rất tốt, lại chẳng bị gì.”
“Từ hôm qua đến giờ cậu ngủ chưa?”
Trang Duy lắc đầu: “Tôi không sao.”
“Sở Mạc có tôi ở đây theo dõi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304844/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.