Khúc Đồng Thu nửa ngày cũng không lên tiếng.
Tin tức người đàn ông này mang đến, tin sau so với tin trước càng làm anh kinh ngạc hơn, trước mắt tất cả đều mơ hồ, đầu óc mông lung sau một lúc lâu mới có phản ứng: “Nhưng Dương Diệu cô ấy… rất sợ anh…”
“Anh không biết chuyện giữa chúng tôi.” Thức ăn đã đưa lên, Richard ý bảo anh lấy dao nĩa, “Trước khi Dương Diệu đến thành phố S, chúng tôi đã quen biết nhau, cũng sớm có quan hệ qua lại.”
“...”
“Tôi biết cô ấy có cảm giác đối với tôi, nhưng lúc bắt đầu, quan hệ giữa chúng tôi không tốt lắm, bên trong lại có rất nhiều hiểu lầm, tuy trong lòng cô ấy yêu tôi, nhưng vẫn chẳng chịu tha thứ và thừa nhận.”
Khúc Đồng Thu nắm dao nĩa, lại không thể ăn vô bất kỳ thứ gì, trong mắt chỉ có đôi môi người đối diện há ra ngậm lại.
“Cô ấy quyết định kết hôn với anh là đả kích lớn nhất trong đời tôi. Trong hai năm ấy tôi đã rất chán nản, cũng làm rất nhiều chuyện cực đoan. May mắn thay cuối cũng cô ấy vẫn trở về cạnh bên tôi.”
“...”
“Tôi biết anh không phục. Nhưng quá khứ giữa tôi và cô ấy anh không thể tưởng tượng đâu, cũng chẳng có cách nào tham gia vào. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện. Cô ấy chọn anh không phải vì yêu thương anh, mà vì trốn tránh tôi.”
“Anh đừng nói bậy!” Khúc Đồng Thu quẳng nĩa xuống, run rẩy, nghiến răng nghiến lợi, “Cô ấy chọn tôi vì giữa chúng tôi trong lúc ấy có tình yêu thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304832/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.