Khúc Đồng Thu mơ hồ tỉnh lại, đầu chuếch choáng, quay mòng mòng.
Anh vốn dĩ nghĩ rằng cả đêm sẽ chẳng ngủ được đâu, vậy mà kết quả lại ngủ rất ngon.
Cảnh trong mơ cũng tối tăm mù mịt, mọi người đi vào rồi chẳng thể đi ra, đến lúc mở choàng mắt vẫn không rõ đâu là thật đâu là giả. Mà dường như nằm mơ cũng tốn sức quá, cả người mềm nhũn.
Đợi cho đến lúc hiểu được tư thế của bản thân quấn lấy người Nhậm Ninh Viễn còn kinh khủng hơn so với bạch tuộc, đã vượt xa phạm trù ‘vô lễ’, Khúc Đồng Thu lập tức ra một thân mồ hôi lạnh.
Chuyện tối qua anh còn có sáu, bảy phần ấn tượng. Anh biết mình đi tìm Sở Mạc lý luận, mượn rượu quậy phá, còn có sự an ủi tiếp đó của Nhậm Ninh Viễn.
Nhậm Ninh Viễn kêu anh cởi quần áo ngủ, cho anh một ly nước đường giải rượu, sau đó anh cũng chẳng nhớ rõ.
Trong phần trí nhớ trống rỗng ấy, hồi tưởng lại thì có vài cảnh mơ màu hồng rải rác, khiến Khúc Đồng Thu hoảng tới mức nhất thời không dám thở, sợ kinh động Nhậm Ninh Viễn.
Khúc Đồng Thu suy nghĩ ngốc nghếch đến nửa ngày, anh nằm một giấc mộng xuân rất hỗn loạn, cụ thể mộng gì cũng nhớ không rõ, nhưng trong mơ hồ khoái cảm lại quá mức chân thật.
Nhìn Nhậm Ninh Viễn nằm trên giường bị hành cả đêm đang ngủ rất trầm, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi, nghĩ thầm rằng có lẽ bản thân anh uống rượu nhất định là kinh khủng lắm, thế nên mới làm Nhậm Ninh Viễn phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304831/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.