Khiến anh vừa mừng vừa lo đó là, Nhậm Ninh Viễn đối với anh tựa hồ càng ngày càng tốt. Sau khi nghỉ phép trở về, không chỉ để anh tiếp tục ở trong nhà, mỗi sớm khi bắt đầu ngày mới, lúc anh hành động bất tiện thì giúp anh một phen, còn đưa anh một ít quần áo. Thậm chí còn cho anh một chiếc đồng hồ đầy phong cách.
Khúc Đồng Thu thật sự là quá sức vui mừng, mặc quần áo cũ Nhậm Ninh Viễn cho, đeo luôn đồng hồ Nhậm Ninh Viễn thành một bộ, đẹp đến mức tỏa sáng.
Sở Mạc biến mất một đoạn thời gian trước chẳng thấy đã lại trở về từ Mỹ, hẹn Nhậm Ninh Viễn ăn cơm, Nhậm Ninh Viễn cũng thuận tiện dẫn anh theo.
Ba người chạm mặt trong phòng. Sở Mạc vừa nhìn thấy anh, vẻ mặt liền khó chịu, sau khi đánh giá anh từ trên xuống dưới thì nhăn mày: “Làm bộ giàu có sao. Mày mà cũng có thể mặc đồ này? Áo khoác là của Ninh Viễn, không thể nào có cái thứ hai, sao trong tay mày lại có?”
Khúc Đồng Thu nghe nhắc tới thì cao hứng, vội lôi kéo vạt áo: “Đúng vậy, Nhậm Ninh Viễn cho tôi. Đồng hồ cũng vậy.”
Đồ riêng tư của Nhậm Ninh Viễn khác với những món đồ trong cửa hàng, là báu vật mà có bỏ tiền ra cũng chẳng mua được.
Sở Mạc nhìn anh đầy khinh thường: “Nhặt đồ Ninh Viễn không cần cũng có thể vui thành như vậy. Không hợp với mày mà mày sung sướng nỗi gì.”
Nhậm Ninh Viễn ngồi vào bàn, cười nói: “Anh làm gì khắt khe với cậu ấy như vậy.”
“Ai kêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304829/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.