Mới vừa đổi thuốc vẫn còn đau, bình thường ngủ cũng chẳng ngon, Khúc Đồng Thu nằm sấp dựa vào Nhậm Ninh Viễn, vừa thoải mái lại thỏa mãn.
Nhậm Ninh Viễn đã giúp anh không ít, nhưng hạ mình như vậy làm vì anh cũng là lần đầu. Phần tình nghĩa trong ấy vượt xa sự đánh giá của anh. Anh muốn hồi báo lại cho Nhậm Ninh Viễn phần giao tình ấy.
Ôm ý niệm này đã cảm thấy vui mừng, lòng tràn đầy sung sướng, cả đêm nằm một giấc mơ rất đẹp.
Ngày hôm sau Khúc Kha quen biết vài nhóc tì ở cùng tầng khách sạn, bạn cùng tuổi dễ dàng hợp nhau, rất nhanh hẹn ra ngoài cùng chơi. Còn lại hai gã đàn ông ở trong phòng chẳng có việc gì làm. Nhậm Ninh Viễn vẫn nhàn nhã diễn xuất, tiếp tục kiên nhẫn chơi cờ cùng anh. Khúc Đồng Thu dần có chút ngượng ngùng.
Ngoại trừ anh là bệnh nhân không tiện ra ngoài, chứ vào thời tiết này chẳng ai bằng lòng ở trong phòng, Nhậm Ninh Viễn có lòng tốt mới ở bênh cạnh anh cho qua thời gian mà thôi.
“Anh không ra ngoài sao?”
Ngón tay Nhậm Ninh Viễn hãy còn cong lại chống cằm, mắt vẫn nhìn chằm chằm bàn cờ: “Ừ?”
“Thời tiết bên ngoài rất tốt.”
Nhậm Ninh Viễn giương mắt mỉm cười nói: “À, cậu cũng muốn ra ngoài đi dạo?”
Khúc Đồng Thu thẹn thùng: “Sợ tôi đi không xa được thôi. Anh nên vui chơi nhiều hơn, không cần ở trong này với tôi, tôi lớn vậy rồi có thể tự giải khuây cho bản thân, xem ti vi cũng được.”
Đang nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304828/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.