Đến giờ vẫn không có bất kỳ ai đứng ra ngăn cản, mọi người vây quanh, chỉ trỏ xem.
Đám đông ai cũng già chuyện, chen lấn nhau xem náo nhiệt, e sợ bỏ qua dù chỉ một chi tiết, sau đó còn kể lại cho người khác không sót bất cứ gì. Nhưng sau đó sợ trường học kiểm chứng, tất cả đều nhất trí nói không phát hiện, nhớ không rõ.
Cho dù có người cảm thấy bất mãn cũng sẽ không có dũng khí nói ra. Dù cá tính ngay thẳng như Trang Duy thì cũng chẳng có năng lực làm gì khác.
Khúc Đồng Thu bị đánh vô cùng thê thảm, cảm thấy muốn rụng cả răng. Chỉ có thể co ro rụt người lại, hy vọng ngất đi sớm hơn, ngất rồi thì không còn biết đau đớn gì nữa. Vậy nhưng vẫn tỉnh táo, mỗi một cú đánh giáng xuống đều khiến lỗ tai đau đến kêu ong ong.
Đau đến toàn thân đều nóng hổi, quyền cước ấy như thể mang theo cả lửa. Trên mặt đầy máu, nước mắt và nước mũi, chật vật không chịu nổi. Rồi ẩu đả trong nháy mắt dừng lại không hề báo trước, bốn phía lặng im.
Khúc Đồng Thu nằm sấp, mặt hướng xuống, lùi lại không dám động, nghe thấy một thanh âm lạnh như băng nói: “Đủ rồi.”
Trong đám người nổi lên một loạt tiếng hô kinh hãi. Khúc Đồng Thu nâng đôi mắt sưng phù, thấy chủ nhân giọng nói kia đứng trước mắt mình, vung tay đánh Sở Mạc, thụi một đấm trên cầm gã.
Thoạt nhìn tựa hồ như không hề dùng lực, nhưng Sở Mạc lảo đảo hơi lùi về phía sau.
“Cậu ấy hiền lành như thế,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304796/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.