*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khúc Đồng Thu bắt đầu gọi Nhậm Ninh Viễn là “Lão Đại”.
Bởi vì nếu phải gọi thẳng tên riêng, cậu không có can đảm, hơn nữa sẽ bị Sở Mạc mạnh mẽ nói “Ai cho phép mày kêu như vậy”; phải cùng mấy bậc đàn em kêu “anh Nhậm”, không biết sao cảm giác cũng rất buồn nôn, huống chi Nhậm Ninh Viễn căn bản không nhận cậu làm thủ hạ.
Gọi “Lão Đại” có thể phản ánh chân thật cảm tưởng của cậu đối với Nhậm Ninh Viễn.
Nhậm Ninh Viễn đối với hành động ấy chỉ cười, không tỏ rõ ý kiến, chẳng qua Khúc Đồng Thu kiên định cảm thấy cách gọi ấy là thích hợp nhất.
Tuy bộ dạng của Nhậm Ninh Viễn nhã nhặn, vẻ mặt phần nhiều là khoan dung hòa khí, nhưng đâu ai quy định lão Đại của một bang phái phải có vẻ mặt dữ tợn như giết heo đâu chứ. Đó chính là một loại khí chất.
Khúc Đồng Thu làm chân người hầu cũng có thể làm rất vui sướng, mà Trang Duy được những người họ tán thưởng thì không biết đã làm gì đắc tội Sở Mạc.
Hôm nay vốn là sinh nhật Sở Mạc, đoàn người ra khỏi trường vào nhà Sở Mạc chúc mừng. Trang Duy tất nhiên nhận lời mời tham gia. Mà Khúc Đồng Thu do bởi gần đây làm hết phận sự của một tên hầu, cũng nhờ phúc của Nhậm Ninh Viễn có thể đi theo giúp vui.
Khúc Đồng Thu đã lâu chưa từng được ăn no, khó có cơ hội đối mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304795/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.