- Tôi còn tưởng cả đời này hắn không về Tĩnh Hải nữa.
Trần Minh Hành khẽ thở dài:
- Xem ra tôi không hiểu được tâm tư những người trẻ tuổi, tôi nghĩ nếu không ngại, để tôi gặp hắn rồi quyết định được không, phía cảnh sát cho phép chứ.
- Ông Trần nên cẩn thận một chút thì hơn.
Lâm Tuyền nhắc:
- Phía cảnh sát thì không có vấn đề, chỉ là không biết ý đồ hắn về Tĩnh Hải làm gì, rất đáng lo ngại. Còn môt điểm nữa tôi muốn nói, chưa được ông Trần cho phép song tôi đã an bài mấy cảnh sát thường phục tại nơi ở của Trần Vũ.
- Cám ơn cậu suy nghĩ chu toàn giúp tôi.
Trần Minh Hành kiên trì nói:
- Tôi vẫn muốn gặp Trương Giai Minh một lần cho yên tâm, cậu không cần phải lo, khí lực đám thanh niên bây giờ làm sao so với được lớp người rèn luyện trong quân đội, vật lộn với khó khăn như chúng tôi? Huống hồ giờ tôi là ông già vô dụng rồi, còn sợ gì nữa.
Lâm Tuyền nghĩ có lẽ Trần Minh Hành khuyên Trương Giai Minh vĩnh viễn rời khỏi Tĩnh Hải, thầm thở dài, gật đầu đồng ý yêu cầu của ông ta. Không ngờ Trần Minh Hành vừa rời CLB Danh Sĩ, Lâm Tuyền nhận được điện thoại của Vương Hiểu Dương:
- Trương Giai Minh đã thoát khỏi sự giám thị của chúng tôi, người giám sát phát hiện ra, sau khi hắn rời bệnh viện, máy dưỡng khí của Trương Quyền đã bị tháo ra.
Nhớ tới gần 20 năm hô phong hoàn vũ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994476/quyen-10-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.