- Em có thể giúp anh chuyển đạt lời mời cho ba em không?
Lâm Tuyền nhìn Trần Vũ một lúc, rồi quay ra hồ nước:
- Sân golf ngoại ô vừa mới xây xong, anh nhận được lời mời tham gia nghi thức gì đó, em cũng biết đấy, anh chưa bao giờ chơi golf, nghe nói ba em chơi golf kém lắm, có ông ấy, anh đỡ bị cười một mình.
Trần Vũ quay đầu lại bĩu môi:
- Ba em không bêu xấu cùng anh đâu.
Lâm Tuyền làm bộ mặt đau khổ:
- Tại vì anh động cơ không thuần khiến, mong ba em chịu khó.
Trần Vũ thu vẻ cười đùa lại, khẽ hỏi:
- Vì sao?
- Nếu chúng ta gặp lại nhau có thể thoải mái trò chuyện thế này thì tốt biết bao.
Lâm Tuyền chân thành nói, quá khứ tuy nhiều tiếc nuối song không thể lấy lại được nữa, nhưng không thể khiến bi thương vương vấn mãi trong lòng.
- Cám ơn anh.
Trần Vũ nói nhỏ, xoay người đi về phía xe:
- Em sẽ chuyển lời mời của anh cho ba em.
Lâm Tuyền nhìn chiếc xe chầm chậm chìm vào bóng tối, tuy không nhìn thấy, nhưng có thể cảm giác được ánh mắt của Trần Vũ trong gương chiếu hậu cũng nhìn y.
Trần Minh Hành chơi golf đúng là tệ hết chỗ nói, Lưu Hoa Đông làm ầm lên đòi ông ta đền thảm cỏ, Trần Sơn thì lại chơi rất tốt, động tác cực kỳ chuẩn mực, làm mẫu cho Lâm Tuyền vô số lần, nhưng Lâm Tuyền quá nửa cho bóng đi tắm. Trần Thần có thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994474/quyen-10-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.