- Công ty gặp khó khăn, chúng ta đều có trách nhiệm đứng ra gánh vác.
Một người trung niên tóc hoa râm đứng thẳng dậy, tay chống lên bàn, nghiêng đầu nhìn Lục Băng Thiến:
- Nhưng mong chủ tịch giải thích về chuyện Quỹ Lâm Thị, vì sao trước khi tiến vào thị trường địa ốc Tĩnh Hải, chủ tịch lại không nhận ra sự tồn tại của nó?
- Nhìn từ văn kiện thì đây hẳn là người khống chế thực sự Liên hợp Tĩnh Hải, nhưng nhìn từ quỹ tích phát triển của Liên hợp Tĩnh Hải thì không hề có sự hiện diện của nó, quỹ Lâm Thị giống như sự hư trương thanh thế?
- Hư trương thanh thế?
Người trung niên đó giọng lớn hơn:
- Trong vòng năm ngày Quỹ Lâm Thị mua khối tải sản gần 400 triệu USD từ thành phố Tĩnh Hải, đây mà là hư trương thanh thế à? Bất kể Quỹ Lâm Thị có liên hệ gì với Liên hợp Tĩnh Hải, cho dù là hư trương thanh thế đi, vì sao Liên hợp Tĩnh Hải lại có tài chính khổng lồ như vậy, vì sao chủ tịch không phán đoán được tình hình này, hay gần đây chủ tịch đã quá mệt mỏi, mất đi năng lực phán đoán của người lãnh đạo rồi?
Thấy những người khác cũng rục rịch phát biểu, Lục Trọng Đạt nheo mắt lại nói trước, nếu không để chất vấn tiếp diễn, hôm nay đừng mong hình thành được quyết định gì:
- Trước kia quyết định tiến vào thị trường địa ốc Tĩnh Hải là kết quả cuộc thảo luận toàn bộ HĐQT, trong kế hoạch chủ tịch đưa ra, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994472/quyen-10-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.