Góc đông nam Thế Kỷ Thành mặc dù chỉ là khu phong cảnh nhân tạo, nhưng chắc chắn là nơi đẹp nhất Tĩnh Hải, trải qua một năm khẩn trương kiến thiết, nay đã có quy mô sơ bộ, trong độ cuối thu này càng hiện ra một vẻ đẹp tráng lệ não nùng, lay động lòng người.
Hiện đây đã thành khu vực tư nhân tuyệt đối, chỉ mới mấy ngày thôi mà đội ngũ thi công đã dựng lên hàng rèo ngăn cách ở phía bắc, Điền Lệ chẳng bận tâm tới bão tố ở thị trường địa ốc, chỉ mong muốn trước khi nơi này cấm chỉ người ra vào, lần nữa tới ngắm nhìn thiên đường trong mơ của mình.
Chính vì trong lòng mang khát khao mạnh mẽ với Thế Kỷ Thành, nên khi giá nhà tăng vòn vọt, Điền Lệ và Trương Đào kìm chế được kích động mua nhà, không trở thanh vật hi sinh của đám đầu cơ địa ốc. Trước đó Trương Đào còn oán trách Điền Lệ cứ đợi mãi thế này, tiền trong tay chẳng đủ mua cái nhà vệ sinh, giờ thì thở phào vì thoát được kiếp nạn.
Một con nai nhỏ từ sâu trong rừng sam đỏ chui ra, cái đầu ngơ ngác nhìn mấy vị khách không mời.
- A, có nai thật kìa ...
Điền Lệ khẽ hô lên trong hưng phấn khôn tả.
Trần Vũ khẽ che miệng kiềm chế tiếng kêu, con nai thật quá đáng yêu, cô đưa tay ra vẫy con thú nhỏ đột nhiên xuất hiện, nhưng con nai nhảy tưng tưng, lao vào rừng, khiến một đám chim trắng dáo dác bay tứ tán.
- Mẹ ơi xem kìa, nhạn trắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994470/quyen-10-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.