Mùa đông Tĩnh Hải năm nay lãnh lẽo khác thường, gió ào ào thổi len lỏi qua cổ áo luồn sâu vào cơ thể, luồn cả vào tim, công trường Thế Kỷ Thành bừa bộn trống hoác, trừ vài bảo vệ trông coi đề phòng có kẻ trộm đồ đem bán hay phá hoại, thì công nhân xây dựng đã rút hết khỏi nơi này, chủ nợ ngày ngày chặn cổng Lệ Cảnh, tổng cty XD muốn họ trả tiền xây dựng.
Lòng người hoảng loạn, tương lai bấp bênh, ai nấy lo tìm lối thoát sau này, kể cả ở tổng bộ Lệ Cảnh cũng liên tục có người xin nghỉ việc, nghiệp vụ hàng ngày ảnh hưởng nghiêm trọng.
Đối với Trần Vũ mà nói, tất cả đều quá khó khăn, cô chưa từng tiếp xúc với nghiệp vụ gia tộc, làm sao trong thời gian ngắn có thể ổn định mọi thứ được? Chỉ riêng hàng ngày ứng phó với đủ loại chủ nợ đã khiến cô chật vật vô cùng, khuôn mặt ngày càng tiểu tụy.
Trong tỉnh, tất cả chủ đầu tư từng có nghiệp vụ qua lại với Lệ Cảnh đều từ chối kế hoạch hợp tác, với tình hình thị trường địa ốc Tĩnh Hải hiện nay, tiếp nhận hạng mục lớn như Thế Kỷ thành là thiếu lý trí. Thực ra không chỉ trong nội bộ Lệ Cảnh, người khác cũng hoài nghi Lệ Cảnh và tổng cty XD là đối tượng chèn ép trọng điểm của ai đó, hợp tác với Lệ Cảnh nhất định mạng tới họa diệt thân.
Nhìn con gái đứng ở bên giường bệnh, gương mặt xinh đẹp chưa từng phấn son phải đánh phấn che đi sự mỏi mệt trên mắt, mái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994301/quyen-8-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.