- Trương Giai Minh để lại thư chuyển nhượng 35% cổ phần, còn không giải thích được à? Trấn tĩnh một chút, gặp chút khó khăn đã mất hết hồn vía còn làm được gì?
Trần Minh Hành gần như quát vào mặt Trương Đào:
Trương Đào gật như một cái máy, rời văn phòng Trương Minh Hành, chân lảo đảo, miệng lẩm bẩm:
- Hết rồi! Hết rồi!
Dù cố sức che dấu thế nào, cũng không thể che dấu nghi ngờ Trương Giai Minh đã bỏ trốn, dù Lệ Cảnh gánh lấy, không cho chính phủ tham gia vào, nhưng không thể ngăn nhà đầu tư rút vốn, không ngăn được chủ nợ đòi tiền? Lệ Cảnh lấy gì ngăn cản tổng cty XD tan rã.
Nếu Trương Giai Minh lúc này đứng trước mặt, Trương Đào sợ mình sẽ đâm chết hắn ngay trức khắc.
Đám các ngươi quan thương câu kết, ôm 500 triệu bỏ chạy còn có người chùi đít, còn 1 triệu của tôi ai lo đây, nước mắt Trương Đào chảy mãi không ngừng ...
Trương Đào đi rồi, Trần Minh Hành cất thư chuyển nhượng cổ phần của Trương Giai Minh vào ngăn kéo, lấy một sấp giấ trong túi hồ sơ ra, lật xem vài trang, miệng lẩm bẩm:
- Vì cái này, cái giá phải trả quá lớn ...
Bật đèn, lấy bật lửa đốt từng tờ giấy thành tro bụi, kết thúc tâm bệnh lớn nhất bao năm qua, nhưng phiền toái lớn hơn nữa ở ngay trước mắt. Trần Minh Hành hồn siêu phách lạc rời đại sảnh tòa nhà Lệ Cảnh, không để ý dưới chân, ngã lăn từ bậc thềm xuống.
Tức thì trong một đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994297/quyen-8-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.