Trương Quyền vùng vẫy thoát khỏi bóng tối vô tận, lờ đờ mở mắt ra, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, chỉ nghe thấy tiếng nói mơ hồ, hình như có rất nhiều người vây quanh mình.
- Không nghiêm trọng lắm, đợi tình hình ổn định lại rồi hẵng đưa tới bệnh viện.
Bác sĩ của công ty thu lại ống nghe:
- Quan trọng là không thể có tin tức gì kích thích bí thư Trương nữa.
Trần Minh Hành khoát tay bảo xung quanh:
- Chúng ta ra ngoài trao đổi, để bí thư Trương yên tĩnh một chút.
Nói xong đi trước sang gian phòng bên cạnh, khi ngồi xuống ghế sô pha, khóe mắt nhìn thấy người cuối cùng rời khỏi phòng lúc đưa tay ra có dừng lại một chút, cửa phòng để lại một khe hở, không đóng kín.
Trần Minh Hành chợt nhớ ra hắn ta chính là người phụ trách trang trí hội trường bị Trương Giai Minh mắng chửi xối xả sáng nay, người nhìn thấy cửa chưa khép kín không phải chỉ có một người, song không ai lên tiếng, Trần Minh Hành thầm cười lạnh, cha con Trương Quyền đắc thế coi người xung quanh như chó lợn, chẳng trách không ít người muốn Trương Quyền không được yên thân.
Trương Giai Minh còn chưa ổn định lại tâm tình, không chú ý tới chi tiết đó.
Trần Minh Hành nhếch mép, bảo Trương Giai Minh:
- Buổi lễ tạm thời gián đoạn, cháu sai người mời bí thư Vạn, có vài việc cần ông ấy chủ trì đại cục.
- Cậu đi đi.
Trương Giai Minh không cần suy nghĩ chỉ ngay Trương Đào.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994291/quyen-8-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.