Ăn cơm xong Phương Nam ngồi xe Quý Vĩnh đưa Tiểu Tư Vũ đi học múa, Lâm Tuyền gọi điện về nhà không ai nghe, không biết mẹ đi đâu rồi? Trong công ty cũng chẳng có ai, Lâm Tuyền nghĩ mãi không có chỗ dung thân, làm mặt tội nghiệp nhìn Thư Nhã, Thư Nhã hừ một tiếng:
- Em mà bỏ anh lại thì anh đi tìm Quách Bảo Lâm lêu lổng chứ gì.
Lâm Tuyền cười khì:
- Làm gì có, hiện giờ nó bị trong nhà ép kết hôn, anh tới tìm chẳng phải mua rắc rối vào thân à.
- Nam nhân bọn anh đều thế cả, Quách Bảo Lâm nếu không muốn, vì sao làm lỡ dở Triệu Tĩnh bao năm như thế, họ quen nhau từ năm 98 đúng không?
Quách Bảo Lâm cũng biết đời này không thoát khỏi bàn tay của Triệu Tĩnh được, chẳng qua là giãy dụa trước khi chết mà thôi. Lâm Tuyền gập ngón tay tính, hai người đó đến với nhau bảy năm rồi, trong bảy năm đó Quách Bảo Lâm không ngừng trêu hoa ghẹo nguyệt, Triệu Tĩnh chỉ làm mình làm mẩy mà thôi, tổng thể vẫn tha thứ cho hắn, chỉ cần Quách Bảo Lâm không quá đáng là được.
Quách Đức Toàn sớm đã quyết định cưới Triệu Tĩnh vào nhà họ Quách, chưa nói tình cảm giữa ông và Triệu Khôn Nghĩa, ông cũng mong có cô con dâu quản được con trai, tránh nó làm xằng làm bậy, bước vào con đường không lối về.
Nhìn vẻ mặt mỏi mệt của Lâm Tuyền, Thư Nhã không nỡ kéo y đi dạo phố, nói:
- Tới nhà em nhé.
Lâm Tuyền mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994278/quyen-8-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.