Mục đích chuyến đi này coi như đã đạt được, dù kết quả không phải như mong muốn, tối hôm đó Lâm Tuyền gọi điện cho Phương Nam, y chỉ muốn mau chóng rời khỏi chỗ này. Hôm sau Tiểu Sơ, Phương Nam quay về trang viên Birmingham trước, Lâm Tuyền mời Trần Thần và hai cô bạn cùng phòng tới ăn cơm, Trần Thần rất ăn ý không một lời nhắc tới Trần Vũ. Đến khi nhìn Lâm Tuyền vào xe cùng đoàn xe đi xa dần, không biết bao giờ mới gặp lại, hai mắt Trần Thần bị nước mắt phủ mờ.
- Mới ở bên người ta có ba ngày đã quyến luyến không nỡ xa rời, xuân tâm manh động đến thế sao?
Một cô gái cùng phòng trêu:
- Chẳng có gì phải mất mặt, các cô gái thích an trai mình nhiều lắm, thêm một mình bạn cũng chẳng nhiều.
Tiểu Sơ ôm vai Trần Thần, chẳng biết an ủi hay là trêu chọc:
- Biến đi.
Trần Thần bị Tiểu Sơ làm tức tới phì cười:
- Nha đầu kia, về Anh cũng không nói cho người ta một câu, đi đâu chơi bời lêu lổng hả?
- Làm gì được tốt số như thế? Ở Đức năm ngày, tiếng Đức rất khó phát âm, phiên dịch hai ngày liền, đến nỗi rộp cả lưỡi, về Anh lại bị kéo đi làm phiên dịch miễn phí 4 ngày.
- Oa, giỏi quá nhỉ, tới Đức phong lưu khoái hoạt mà không nói cho mình lấy một tiếng, anh chàng người Đức tóc vàng mắt xanh, đẹp trai nha ....
Trần Thần mượn cớ để không phải nghĩ về Lâm Tuyền, lên tiếng đe dọa:
- Về phòng kể chi tiết, nếu không mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994155/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.