Lâm Tuyền chọn một tháp chuông cao hơn một trăm mét Anh, kéo Trần Thần leo lên, leo được một nửa thì bàn tay Trần Thần nắm trong tay Lâm Tuyền toát mồ hôi lạnh, một tay thì tóm áo y, người run lẩy bẩy, chỉ muốn xuống, nhưng cơ hội ở bên Lâm Tuyền không có nhiều, cắn răn đi lên đỉnh tháp, thiếu chút nữa phải ôm lấy Lâm Tuyền, nhắm tịt mắt không dám mở ra.
Đỉnh tháp hoàn toàn không có cái nóng như ở phía dưới, gió thổi lồng lộng, phóng mắt nhìn bốn xung quanh, hồ nước dập dờn sóng biếc, rừng phong đỏ au sắc lá, khung cảnh tráng lệ say lòng người.
Lâm Tuyền nắm lấy tay Trần Thần, nhẹ giọng nói:
- Mở mắt ra đi, nhìn một lúc sẽ ổn thôi.
Trần Thần dán sát người vào Lâm Tuyền, trái tim có dòng nhiệt nóng ấm lan tỏa, sợ hãi dần dần bị rửa trôi, mùi vị của Lâm Tuyền khiến cô ngây ngất, nghe lời y nói, mở mắt ra như trong cơn mê, nhìn cảnh sắc phía dưới không kìm được thốt lên:
- Oa, thật là đẹp, chẳng trách Tiểu Sơ cứ ép em lên đây, nhưng em không dám.
Lâm Tuyền cảm nhận được sự mềm mại ấm áp kinh người của cơ thể thiếu nữ Trần Thần, khắc chế xung động muốn siết chặt cô vào người, lui về phía sau một bước.
Trần Thần cũng nhận ra động tác của hai người quá thân mật, lỗ tai đỏ lên, buông tay ra, tức thì như suối nguồn dũng khi bị rút sạch, cảm giác sợ hãi váng vất ập tới, run run nói:
- Cho em nắm tay anh được không?
Lâm Tuyền cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994153/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.