Tiếng chuông hết tiết vang lên, Lâm Tuyền thấy Trương Đào thập thò ngoài cửa, liền bước ra.
- Lão Đại, anh dạy học ở đây thật à?
Trương Đào tới bây giờ vẫn thấy khó tin:
- Sao, tôi lừa cậu làm cái gì?
- Không có gì, hỏi cho biết thôi, anh làm việc luốn khiến người ta bất ngờ, mà Tây Trạch là trường tư, lương chắc cũng khá.
- Lương?
Lâm Tuyền đúng là quên việc này, kéo Chu Sơn đang chuẩn bị vào lớp dậy tiết tiếp theo:
- Lão Chu, lương của tôi là bao nhiêu thế?
- Lương?
Chu Sơn cũng ngớ người:
- Hình như phải trả lương thật, chuyện này để chúng tôi nghiên cứu ... Mà sao hôm nay cái lớp này im lặng thế?
Thò đầu vào trong lớp, thấy học sinh đứa nào ngồi đúng chỗ đứa nấy, sách vở đã mở trước mặt:
- Thầy Tiểu Lâm, chuyện trong lớp là sao?
- À, môn số học của tôi là thế, sáu đứa thành tích tệ nhất phải đứng học.
- Tốt, để cho bọn chúng đứng.
Chu Sơn gật đầu tán thành, chuyện Lâm Tuyền làm thì ông ta tán thành hết:
Trương Đào lấy khuỷu tay huých Lâm Tuyền một cái:
- Mấy em nữ sinh xinh tươi thế kia mà anh nỡ lòng nào.
Khó khăn lắm mới dựng lên được uy nghiêm, không thể để cho Trương Đào hủy được, Lâm Tuyền kéo hắn ra ngoài:
- Đi nào, chúng ta đi xe bus tới thành phố ăn cơm.
Trương Đào nói:
- Khỏi, tới Khách sạn Nam Cảng đi, Điền Lệ đợi chúng ta ăn cơm ở đó.
Bình thường những nhân viên cấp chủ quản trở lên của công ty đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994039/chuong-188.html