Điền Lệ bàng quan nhìn hết cảnh tượng kỳ dị trước mặt, thái độ của Lâm Tuyền với Trương Giai Minh rất trẻ con, nhưng ở trước mặt Phương Nam, Lâm Tuyền không hề che dấu sự thù địch với Trương Giai Minh, cho thấy trong tim y còn có vị trí của Trần Vũ.
Bọn họ đã tới trước đó một lúc, hiện sắp ăn xong, Điền Lệ hiểu Trần Vũ nhất, không muốn bạn mình phải chịu đựng thêm nữa, lau miệng đứng dậy:
- Chúng ta đi thôi.
Trần Vũ vẫn cứ nhìn Lâm Tuyền, còn Lâm Tuyền quay đầu sang một bên, cô không hề thấy bàn tay dấu dưới bàn của Lâm Tuyền đang run rẩy, ánh mắt chỉ còn thất vọng. Dùng giọng nói bi thương thấu tim gan trả lời Điền Lệ:
- Ngày kia mình phải về Anh rồi, đã rất lâu không được ngắm cảnh Tĩnh Hải về đêm.
Trương Giai Minh xem đồng hồ:
- Anh có hẹn bàn công việc với bác vào lúc 8 giờ, em cũng nên về sớm, đừng để bác đợi.
Nói xong vỗ vai Trương Đào bảo hắn đứng dậy.
Trương Đào không hề biết bí mật trong hôn ước giữa Trần Vũ và Trương Giai Minh, chỉ lấy con mắt người ngoài đánh giá sự việc, Trương Giai Minh đẹp trai, gia thế, tiền của gì cũng có, Lão Đại của hắn không lấy gì so được, chỉ biếc tiếc nuối thay cho Lâm Tuyền chứ không thể nói gì.
Trước khi đi Trương Đào còn không quên hỏi Lâm Tuyền:
- Anh dạy ở trường nào, hôm khác em tới tìm anh, muốn xem phong thái anh đứng trên bục giảng thế nào, à số di động ở Tĩnh Hải của anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994038/chuong-187.html