Lâm Cầm Nam trầm ngâm một lúc, nói:
- Giáo dục trong nước không khai thác được tư tưởng của con người, không đào tạo được thiên tài, chỉ máy móc khô cứng, tiếng Anh, chính trị em có thể không học, tất cả những môn em thấy không cần thiết đều có thể không học.
- Trường có quy củ của mình, như vậy làm khó thầy quá, em cũng không muốn mình được đối xử đặc biệt, nếu thấy không chê phiền phức, sau này gặp phải những chỗ nghi hoặc, mong thầy chỉ bảo cho nhiều hơn.
- Như thế à.
Lâm Cầm Nam thực lòng rất muốn nhận Lâm Tuyền làm đệ tử chân truyền, muốn y đi theo con đường chuyên sâu vào nghiên cứu học vấn như mình:
- Như vậy cũng tốt, tôi chủ trì một tiểu tổ nghiên cứu, mỗi tháng mở một cuộc nghiên cứu thảo luận, mong em khắc phục khó khăn tham gia. Tháng này tổ chức vào ngày 28, 29 ở nhà khách Tây Tuyền, tôi đã làm giấy ra vào cho em sẵn rồi, tới khi đó em hãy tới thẳng nhà khách Tây Tuyền là được.
Lâm Tuyền bảo Phương Nam, Lục Nhất Mạn đỡ mình đứng lên, cúi mình vài Lâm Cầm Nam một cái.
Lục Nhất Mạn không ngờ Lâm Cầm Nam lại coi trọng Lâm Tuyền như thế, cũng là lần đầu tiên nghe nói Lâm Tuyền học một môn tới ba năm rưỡi, nếu không phải y gặp tai nạn, có khi sẽ thao học đủ bốn năm. Lục Nhất Mạn tới năm thứ ba, bị cha yêu cầu mới kiên trì đi nghe Lâm Cầm Nam giảng bài, mặc dù vất vả, nhưng được ích lợi vô cùng, cuối cùng quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993990/chuong-163.html